Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái...
" Anh sẽ yêu em bao lâu? "
Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.
Cô cười nũng nịu, nói : " Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật "
Chàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói "Một" , anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.
Cô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói "Một đời"
Chàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy sự thích thú ở cô.
Đèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái :
" Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối ... em đoán tiếp đi "
Câu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ..
"Một ngày "
"a! nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể"
Lại là đèn đỏ, chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói
" Hay là một tíc tắc phải không ?"
Đáp án này làm chàng trai cười tưởng như suýt té ra đường
"Đương nhiên không phải"
Anh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn...
" Một năm phải không ?"
Đã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, cho nên đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn..
Chàng trai lắc đầu.
Thời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian trải nghiệm tình yêu.
" 100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi."
Cô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.
Chàng trai nói :
" 100 năm ngắn quá, không đủ để anh yêu em "
Những câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.
Cô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.
"Em muốn nghe đáp án rồi phải không ? "
Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe
" Anh sẽ yêu em bao lâu ?"
Chàng trai đưa tay rồi nói
" Một "
........
"Một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa ... "

.............ko wen nhau ...ko fai? la ko yeu ''nhau.............nhu*ng..... wen nhau chu*a chac' da~ ye^u............ma`...ko wen de? ko bao......h fai? chia tay nhau..........
............Nho*' ko fai la nt...cho nhau.......nhu*ng nt chua chac' da fai la nho*'.......ma..khi ko nt........do'...la luc'......ta ba^n. nghi~ ve ` nhau..............
.......ko chao` nhau........ko fai? vi` ko thay' nhau........Nhu*ng chao nhau chu*a chac' da~ nhi`n nhau.......ma` ko chao nhau.....de? ta ko bao h.......fai? tam. biet...nhau............
...........Ga^n`....nhau.....ma` ko noi' voi nhau cau nao`......Nhu*ng noi' nhieu` voi' nhau......chua chac'....ga^n` gui~ nhau ho*n.......ma`.....ta ba^n.....nhi`n vao` mat' nhau......
..........Im lang...'..ko fai? la ko hieu?.........nhung...noi' nhieu`.......chua chac' da~ hieu? nhau......Im lang.......de? ....ta ko fai?...hieu?......nhung~ dieu`...lam ta xa nhau.....
.......hieu dc nhau.......se lam nhau vui.........Nhung ko fai? luc nao cung~.... vui......la hieu? dc nhau........ma`.......ta chi? thuc.....su*......vui.......khi......hieu? nhau.....wa nhung~ niem` dau..
..........Ko goi dt cho nhau.......ko fai la ko muon' gap nhau.......Nhung ko muon' gap...nhau..th`i ho.......se~ goi....dt cho nhau.......vi`.....khi muon' gap nhau........ho. se di ti`m nhau........'
...........Khi chat........ko chao`......nhau trc'...ko fai?....la` ko wan ta^m......Nhu*ng thuong xuyen chao nhau...thi`...ho...da~ wan ta^m nhau......nhu*ng.ma wan ta^m 1 nguoi`...ban.....Ma`...ko chao` nhau...trc'....de?....ho...do*i...xem.......ai nho*' ai nhieu` ho*n..........
........Ko send.....tn....trc...ma chi? reply......ko fai? la ai ko nho' ai trc'..ma......la ho..luo^n..muo^n'.....ko fai? fien`...nhau...khi 1 trong 2 dang....cao hung'....voi' nhung cuoc vui.........Hay mat.....khac'.....ho. tu*........thu*? thach'.......ve^` long` kien nhan~ cua? nhau......
.....Cu*o*i`....voi' nhau.....ko ha)n?......vi`...ho. dang vui.....nhu*ng ko cuo`i...chu*a chac'...la dang buo`n....ma cuo`i voi' nhau.........vi` ho....so*......ngkia.....se~ ko vui.....khi thay'....ho. buo`n..........
......Xa........nhau......ko co' ngh'ia~.........we^n nhau.......nhu*ng we^n nhau......thi se~ xa nhau......ma`.......xa nhau.......de?.....ho.......cho*` nhau........va`.....ye^u nhau nhieu` ho*n......
...........Blah.......blah........co`n nhieu`......dieu`.....bi' a^n? cua? tinh ye^u.......ma....e..chu*a ti`m het'....dc.....nhung~ dieu`....o*? tre^n.......chi? la.....cam? jac'.....co' that......tu*` ....1 nguo`i rat' ao?..........cho ta...cai' cam? jac'.....mai~ xa nhau.....1 doan....gan`....nhu*ng ko dam' ga^n`......de?....roi`........mai~ xa.......
Nhu*ng ne^u'..........ye^u.......e chon........se~ wen nhau.......se~ chia tay.....nhu*ng la chia tay.....de?....hen gap...nhau kiep......sau.....Haha.....se^n' sua'......ko chiu......dc.....Ban de^m ko ngu? dc...la` ha^m ...ko ngui?.....dc nhu* the'..day'........Nhu*ng neu'......dc..ye^u nhu* the'....thi`....ha^m....suot' doi` cung dc.....hoho...Co' ai do' noi'......tinh ye^u dic'h' thuc......ko fai? luc'.......nao cung~ mai~ ben nhau......ma la...luo^n ti`m thay' nhau...o*? diem? joi' han...cuoi' cung`.......la tin`h ye^u co`n xot' lai...sau nhung~ niem` dau.........
..Em thích anh, vì anh luôn làm cho em cười...cười rực rỡ như những đoá hoa đón ánh sáng mặt trời .Bên anh em thấy mình đuợc che chở và bảo vệ
....bàn tay anh như đã nắm trọn cả trái tim em...một trái tim thích bị tổn thương...

Cũng không biết tại sao em lại thích anh nhiều như thế...thích cái cách anh ôm em vào trong lòng,xoa xoa hai bàn tay ấm của anh lên mặt em ....Đôi bàn tay ý ấm lắm....,dường như có một luồng khí luồn vào lòng ấp ủ trái tim em...Trời lạnh nhưng trái tim được sưởi ấm là được .Anh vẫn thường hay nói thế....
....Em cần bàn tay của anh trong mùa đông , anh cho em mượn nhé....
...Tay của anh là của em, em có thể giữ nó mãi mãi...
Đôi bàn tay này đã không biết bao lần lau nước mắt cho em, chỉ cần ngón tay anh chạm vào nước mắt của em,nó như có phép lạ có thể nước mắt ngừng tuôn rơi...

Em cũng thích nắm tay anh đi duới mưa, trời mưa to hai đứa uớt sũng mà anh vẫn lấy tay che lên trán em...Anh bảo mưa vào mắt sẽ giống như khóc,mà anh lại không thích nhìn thấy em như thế... 
Anh vẫn nói : Tay anh có điện đấy, nó sẽ luôn nóng để sưởi ấm trái tim em, dù mùa đông có lạnh thế nào đi nữa. Em cười hạnh phúc vì bên em có anh , có bàn tay bằng điện....ấm lắm...

Bàn tay ấy đã che chở cho em, khiến em mất đi khả năng của đôi tay mình.Vì lúc nào cần cũng có bàn tay điện bên cạnh, bàn tay ấy che nắng cho em, ôm em những lúc em lạnh run lên vì gió,dăt em đi trong đêm tối mù mờ...Đôi bàn tay ấy bên em từng ngày.

Ngày qua ngày.....
....Thời gian đã làm cho đôi bàn tay không còn ấm như ngày nào....anh không còn đưa tay lên che mưa cho em như hôm nào....đôi bàn tay ấy cứ dần lạnh đi theo thời gian...Không còn cái cảm giác điện giật được truyền từ tay vào trong tim nữa....
Một ngày mưa tầm tã anh hẹn em tại cafe HOT, anh nói có chuyện muốn nói:
Anh cầm tay em, đôi bàn tay ấy run lên vì lạnh
-Sao tay anh lạnh thế?
-Vì nó không còn điện nữa em à...
-Em ủ ấm cho anh nhé, tay anh lạnh quá
-Em không làm nó ấm lên đựơc đâu, nó nguội lạnh rồi em à.Chúng mình chia tay em nhé...
Em chạy đi trong mưa, trời lạnh quá....Đôi bàn tay đâu rồi ....bây giờ thì làm sao em phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.....Mắt em cứ đỏ lên phải chăng vì gió lớn quá....

1 tháng sau....ngày nắng ...không mưa....
Em gặp lại bàn tay ấy, siết chặt tay một cô gái bước nhanh trên con phố nọ....Hình như bàn tay ấy bây giờ ấm trở lại rồi ....
Đôi bàn tay em bây giờ không còn như trước nữa rồi, từ khi bàn tay ấm ra đi, nó đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều rồi...Nó tự biết đưa tay lên lau nước mắt, nắm chặt lại để vượt qua những khó khăn....không còn run lên trước cái lạnh của mùa Đông.....Nó biết tự sưởi ấm rồi....

Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.
Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.
Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:
- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.
Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.
Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những "chiếc tách hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.
Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách। Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp।
Chú ý: Các bn ơi, cho phép mìh chỉ dùg trag web này cho chiện post những bài mìh cảm thấy hay, có ý nghĩa mà mìh từng đọc ở từg blog khác nhau.......Mìh hi vọg sẽ còn cùg các bn đc chia sẻ và hỉu đc cảm nghĩ của các bn về bài post của mìh wa những cmt nhé!!! Hi vọng các bn sẽ còn ủng hộ cho mìh.
Trang chủ:http://360.yahoo.com/chumeocondethuong66/