2007-07-01

Only १ word "Sad........."


Lặng lẻ một mình, trống rổng và cô đơn, nhớ đến anh, chờ mong đến ngày gặp anh, nhưng em bít ngày đó còn xa lắm, và khi gặp nhau rùi thì chúng ta lại phải cách xa và để lại trong em sẻ lại là nổi nhớ thương anh vô cùng
Luôn tự hỏi mình sao lại iu anh, iu khờ khạo và ngây thơ đến như vậy?
Em iu biển, chỉ cần nhìn cái xa xăm của biển cà cũng đủ khiến tâm hồn em trở nên nhẹ nhõm, ước bít bao những lúc hoàng hôn lặng có anh bên cạnh.. nhưng mơ ước cũ
ng chỉ là mơ ước vì anh và em đang ở quá xa nhau.

Cái cảm giác
chờ đợi làm em thấy thật miệt mỏi, khóc nhìu đến nỗi mắt sưng mọng, tự cảm thấy giận bản thân ghê, tại sao mình lại yếu đuối đến như thế, cái con người cứng cỏi trước đây của mình đâu rùi, ghét mình ghê tại sao mình cứ trông chờ anh, trông chờ 1 dòng tn dù nhỏ của anh, khi anh ko nhắn thì lại lo lắng anh sãy ra chiện ko hay, rất muốn trừng phạt anh bằng sự im lặng nhưng khi nghe giọng anh rùi thì lại ko nở. Ôi! tình yêu mi là gì mà biến ta thành một con ngốc chính hiệu?

Em ko hiểu anh, càng ngày em càng ko hiểu nổi anh, dường như khi em trở nên ngoan hiền với anh, vì anh em đã sống 1 cách thầm lặng, ít đi chơi, dạo phố xá. Còn anh khi có được tình yêu của em rùi thì em thấy anh ngày càng kỳ lạ, anh cứ hay ăn hiếp em, chọc tức em, anh quen và kết giao thêm nhìu bạn bè và đa phần lại là các cô gái. Anh cười bảo em đừng có ghen lung tung cứ tin tưởng anh, vậy tại sao anh lại cứ ko tin tưởng em, anh lúc nào cũng nghi ngờ em, em thật sự ko hiểu tại sao khi em càng cố chứng minh mình iu anh thì anh lại càng tỏ ra nghi ngờ, với anh em là 1 con người ko chút gì cho anh tin tưởng sao.

Em thấy
dường như em đang bị biến thành trò đùa của đám bạn anh hay sao đó, cái cảm giác bị xúc phạm làm cho lồng ngực em nhói đau, đt cho em mà anh đang đùa giởn với nhìu người bạn, em đâu phải con người quá cứng nhắc, em cũng là 1 đứa thích đùa nhưng trong trường hợp này em thật sự đùa ko nổi, khi mà anh bảo những tn của em điều được bạn bè coi qua, em cảm thấy mình thật quê wá, những dòng tin đầy nhớ nhung yêu thương được cả thế giới chứng kiến, đem ra bình phẩm trêu chọc, anh àh, dù sao em cũng là con gái, anh thật ko hiểu hay cố tình ko hiểu thế nào là sự riêng tư cần thiết sao?

Anh xin lổi, giọng cười giởn, chẳng chút gì thành thật chút nào, anh là vậy, cứ mổi lần chọc em giận lên thì anh cứ đt xin lổi em, vậy là ổn, thật đơn giản, nhưng thật sự em ko tìm đâu ra sự thật tâm trong lời nói anh nữa। Dạo này anh nói chiện em cảm thấy nó sao mà lẻo mép quá trùi, nói gì anh cũng năn nỉ trả lời được hết, anh bảo mổi tối anh sẽ nt cho em, em cảm thấy ko cần thiết, ti sao em phải luôn chờ đợi anh, em ko muốn, em ko muốn anh nt cho em theo kiểu trách nhiệm, nếu anh thật sự nhớ em thì anh hảy nhắn, còn ko thì đừng tạo cho em 1 thói quen phải chờ đợi anh. Anh bít ko? nếu có thể em muốn đập bỏ cái đt cho rùi, cứ mổi lần cầm nó lên là em cứ muốn nt cho anh, em ghét bản thân ghê, ghét cái tình cảm tràn đầy trong tim mình, nhìu đêm em nằm ngủ mà em chỉ ước sao em có thể quên tất cả những gì thuộc về anh, tất cả… nhưng tại sao em lại ko làm được vậy hả trùi?
Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketThật ra mìh post bài này còn 1 lý do khác nữa, đó chíh là đây cũg là bài nói lên tâm trạg mìh-1 tâm trạg từg làm tôi mẩt đi 1 thứ gọi là "nụ cười" trog thời jan dài.............Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Không có nhận xét nào: